Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2011

Ngày này năm xưa



5 5 giờ sáng của ngày này, 55 năm trước
Có cô bé oa oa tiếng khóc chào đời
Và hôm nay trở thành Phù Thủy
Luôn thắm nụ cười, dẫu vất vả gian nan
      

     TẾT 2010 GIA ĐÌNH CON VỀ MỪNG TUỔI MẸ
Như mọi năm, hôm nay sinh nhật, con mua hoa quả về thắp hương cho ba và thăm mẹ. Vì trùng với ngày rằm, nên khi con về mẹ đã đi chùa.
Thay trái cây bàn thờ xong, vừa cắm hoa, con vừa tự trách mình.  Đã bao lần con tự hứa với lòng mình là sẽ về thăm mẹ mỗi ngày, nhưng mãi vẫn chưa thực hiện được. Biết đến bao giờ con mới thực hiện được, bởi năm nay con sẽ có đến 3 đứa cháu nội (con dâu lớn song thai), cùng bao công việc bộn bề sắp tới...
Con xin lỗi mẹ, mẹ ơi!
Tự trách mình, con nhớ lại những lời mẹ kể. Ngày này của 55 năm trước, khi ấy ba mẹ vừa chân ướt chân ráo vào Saigon để chạy trốn cuộc đấu tố cải cách ruộng đất vì nhà mình thuộc hàng quan quyền, địa chủ. Mẹ đã "vượt cạn" 1 mình trong bệnh viện khi ba con đi làm xa nhà, còn người giúp việc thì phải ở nhà trông 2 chị con còn bé. Sau khi cô mụ trao con cho mẹ, mẹ đã cột vào chân con sợi chỉ đỏ để làm dấu. Hôm sau, đem con đi tắm, cô mụ đã trả về cho mẹ đứa trẻ không có sợi chỉ đỏ ở cổ chân. Hốt hoảng, mẹ đã lần đi suốt dãy phòng sanh để tìm đứa trẻ có sợi chỉ đỏ ở chân. Nhờ thế mà con đã không bị lạc mẹ.
Khi cô giúp việc dắt 2 chị con vào thăm, mẹ bảo cô ấy ra đánh điện tín cho ba rằng mẹ sinh con trai. Hai hôm sau ba về, hớn hở vào thăm thằng con trai bé bỏng...
Lặng lẽ, không nói lời nào, ba đi luôn cho đến khi đầy tháng của con, ba mới trở về nhà.
Nhờ mẹ mát sữa, nên khi ra tháng con đã như con búp bê bầu bĩnh xinh xắn với mớ tóc tròn xoe trên đỉnh đầu như cái bánh bèo (theo lời mẹ nói). Và con đã níu được chân ba ở nhà, không đi làm xa nữa.
Con lớn nhanh, leo trèo nghịch ngợm như con trai, nên mẹ nhắc lại chuyện cũ.
Trước ngày sinh con, mẹ nói với ba rằng con có thể sinh vào ngày 30 tết. Sợ con bị oan 1 tuổi, ba bảo mẹ hãy cố "nhịn" cho qua hết ngày 30 hãy sinh. Vậy mà rồi đến sáng mùng 2 Tết con vẫn chẳng thèm chui ra, thế là ba đưa mẹ và 2 chị con đi chơi sở thú. Đến chuồng khỉ, sợ con sinh năm khỉ, giống khỉ, nên ba đã giục cả nhà đi nhanh, nhưng mẹ và 2 chị con mê mải với những chú khỉ con đùa nghịch nhau chí chóe mãi chẳng chịu rời. Và con đã lì lợm đến sáng mùng 5 Tết mới chịu "thòi đầu" ra.
Năm 1979, chiến tranh biên giới phía Bắc vào đúng ngày sinh nhật của con, 17 tháng hai. Vậy là hết sức ngẫu nhiên, con sinh vào đúng ngày Đại thắng quân Thanh và cũng là ngày ta "úynh nhau" với Trung Quốc.

      Có phải vì thế mà con gái của mẹ cứ "chinh chiến" hoài phải không mẹ?

Thứ Năm, 17 tháng 2, 2011

CON XIN LỖI MẸ, MẸ ƠI!


CON XIN LỖI MẸ, MẸ ƠI!



TẾT 2010 GIA ĐÌNH CON VỀ MỪNG TUỔI MẸ


Như mọi năm, hôm nay sinh nhật, con mua hoa quả về thắp hương cho ba và thăm mẹ. Vì trùng với ngày rằm, nên khi con về mẹ đã đi chùa.

Thay trái cây bàn thờ xong, vừa cắm hoa, con vừa tự trách mình.  Đã bao lần con tự hứa với lòng mình là sẽ về thăm mẹ mỗi ngày, nhưng mãi vẫn chưa thực hiện được. Biết đến bao giờ con mới thực hiện được, bởi năm nay con sẽ có đến 3 đứa cháu nội (con dâu lớn song thai), cùng bao công việc bộn bề sắp tới...

Con xin lỗi mẹ, mẹ ơi!

Tự trách mình, con nhớ lại những lời mẹ kể. Ngày này của 55 năm trước, khi ấy ba mẹ vừa chân ướt chân ráo vào Saigon để chạy trốn cuộc đấu tố cải cách ruộng đất vì nhà mình thuộc hàng quan quyền, địa chủ. Mẹ đã "vượt cạn" 1 mình trong bệnh viện khi ba con đi làm xa nhà, còn người giúp việc thì phải ở nhà trông 2 chị con còn bé. Sau khi cô mụ trao con cho mẹ, mẹ đã cột vào chân con sợi chỉ đỏ để làm dấu. Hôm sau, đem con đi tắm, cô mụ đã trả về cho mẹ đứa trẻ không có sợi chỉ đỏ ở cổ chân. Hốt hoảng, mẹ đã lần đi suốt dãy phòng sanh để tìm đứa trẻ có sợi chỉ đỏ ở chân. Nhờ thế mà con đã không bị lạc mẹ.

Khi cô giúp việc dắt 2 chị con vào thăm, mẹ bảo cô ấy ra đánh điện tín cho ba rằng mẹ sinh con trai. Hai hôm sau ba về, hớn hở vào thăm thằng con trai bé bỏng...

Lặng lẽ, không nói lời nào, ba đi luôn cho đến khi đầy tháng của con, ba mới trở về nhà.

Nhờ mẹ mát sữa, nên khi ra tháng con đã như con búp bê bầu bĩnh xinh xắn với mớ tóc tròn xoe trên đỉnh đầu như cái bánh bèo (theo lời mẹ nói). Và con đã níu được chân ba ở nhà, không đi làm xa nữa.

Con lớn nhanh, leo trèo nghịch ngợm như con trai, nên mẹ nhắc lại chuyện cũ.

Trước ngày sinh con, mẹ nói với ba rằng con có thể sinh vào ngày 30 tết. Sợ con bị oan 1 tuổi, ba bảo mẹ hãy cố "nhịn" cho qua hết ngày 30 hãy sinh. Vậy mà rồi đến sáng mùng 2 Tết con vẫn chẳng thèm chui ra, thế là ba đưa mẹ và 2 chị con đi chơi sở thú. Đến chuồng khỉ, sợ con sinh năm khỉ, giống khỉ, nên ba đã giục cả nhà đi nhanh, nhưng mẹ và 2 chị con mê mải với những chú khỉ con đùa nghịch nhau chí chóe mãi chẳng chịu rời. Và con đã lì lợm đến sáng mùng 5 Tết mới chịu "thòi đầu" ra.

Năm 1979, chiến tranh biên giới phía Bắc vào đúng ngày sinh nhật của con, 17 tháng hai. Vậy là hết sức ngẫu nhiên, con sinh vào đúng ngày Đại thắng quân Thanh và cũng là ngày ta "úynh nhau" với Trung Quốc.

      Có phải vì thế mà con gái của mẹ cứ "chinh chiến" hoài phải không mẹ?

Thứ Tư, 2 tháng 2, 2011

CHÚC MỪNG NĂM MỚI


CHÚC MỪNG NĂM MỚI
Feb 2, '11 1:44 PM
for everyone
CHÚC MỪNG NĂM MỚI


Khai bút đầu năm chúc mọi nhà
Ngày  xuân  vang mãi khúc hoan ca
Quanh năm rộn rã vui như hội
Tài lộc phúc phần luôn bên ta
_____________