Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012

TRĂN TRỞ


TRĂN TRỞ!
Thế là đã ký xong hợp đồng.
Mai khách hàng chuyển cọc.
Còn gì sung sướng hơn, khi bao công sức nghiên cứu giờ chính thức trở thành hàng hóa.
Sọ dừa đã hút mình từ cái nhìn đầu tiên để trở thành duyên nghiệp, để trở thành định mệnh.
Sáng nay kế toán trưởng Hồ Tiên gọi điện thông báo: em chuyển hợp đồng, chị xem lại, in và ký chuyển cho em, sáng mai em chuyển tiền.
Thế là đã có 2 khu du lịch dùng sọ dừa để trang trí cho toàn bộ công trình. Hồ Tiên sang, nên làm phù điêu sọ dừa đầu giường và sẽ tiếp tục dùng sọ dừa trang trí cho các đồ dùng khác. Với Hồ Tiên, mình tự hào bao nhiêu thì công trình Hồng Phúc mình lại xấu hổ bấy nhiêu. Bởi áp lực tiến độ đã đẩy mình vào tình thế mất khả năng kiểm soát.

Hồng Phúc thì gần 200 phòng trang trí đơn giản, nhưng do tiến độ quá gấp, nên mình phải xuống Bến Tre đặt gia công nguyện liệu. Tiếc thay, sọ dừa ở Bến Tre quá xấu, lại thêm kỹ thuật không chuẩn, nên chất lượng gia công không đạt. Thật là hổ danh! Nhưng ngược lại, cũng hết sức tự hào vì tay nghề của đội ngũ công nhân nhà mình. Họ xứng đáng là những nghệ nhân thứ thiệt, bởi sự khắc khe về yêu cầu chất lượng sản phẩm của mình suốt hơn 10 năm qua, đã tạo cho họ thói quen cẩn trọng từ đường nét sản phẩm.
Mình sẽ gỡ lại uy tín bằng công trình của 2 phòng Tổng Thống. Sau đó sẽ làm việc lại với nhà đầu tư sau.
Đây là bài học xương máu của mình trong công việc...

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

THIỆT LÀ GHÉT, NHƯNG HỔNG GHÉT CHÚT NÀO. HI HI HE HE...


Chả là tính up vài tấm ảnh về bức tranh ráp ngoài Nha Trang, nhưng mụ "già hú" này ghen mới mình, nên không cho tải.
Tức thiệt! Mụ này quả hết sức là tiểu nhân. Khi nói xấu về mình thì mụ tải lên ào ào, khi mình muốn khoe thành quả thì mụ im re, hổng cho.
Mà thui, bực mình thì "gào" chút cho dzui thui, chớ cám ơn mụ hổng hết. Biết rằng vẫn có nhiều trang xã hội khác, nhưng nhờ có mụ, mà mình quen biết được và kết thân được với rất nhiều bạn hữu gần xa, và cả những người chị đã giúp đỡ động viên mình rất nhiều khi mình gặp khó khăn.
Tánh mình kỳ cục, nên nhiều khi viết cũng kỳ cục, mà cũng nhờ cái kỳ cục này mà mình có được rất nhiều người bạn chân tình. Giống như  tuyết vậy, chỉ cần 1 nắm nhỏ. lăn mãi, lăn mãi trong tuyết, nó sẽ trở thành 1 khối lớn. Trong mối quan hệ, nếu ta có tâm tốt, hẳn ta sẽ gặp được rất nhiều người bạn tốt và ngược lại.
Mình tin rằng các bạn của mình cũng nghĩ vậy.
Do áp lực công việc dạo này lớn quá, nên mình online chủ yếu trên xe nhờ cái điện thoại Qmobi rẻ tiền, nhưng vô cùng lợi hại, hehe...
Chỉ khi nào về nhà mới online tử tế để viết vội vài dòng. Bi chừ mình phải chuẩn bị Bến Tre trực chỉ đây. Í mà quên, trước khi đi Bến Tre phải điều được hàng về Đất Đỏ mới an tâm.
Chúc các bạn vui vẻ, chúc tui may mắn!

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2012

VÀ RỒI MỌI THỨ CŨNG ỔN


    Thế là đã lắp đặt xong tranh cho khách hàng.

    Công sức đang được đền đáp khi khách hàng dần biết đến giá trị nghệ thuật của gáo dừa.
    "Nó" thì bỏ buổi chợ, có mặt ngay để đưa bà chị đi mua 1 số vật tư mà cậu công nhân chuẩn bị không đủ.
    Hàng đưa ra đến nơi thì được sự hồ hởi đón.   tiếp và chăm sóc nhiệt tình từ nhà đầu tư. Họ đáp ứng tất cả những nhu cầu tối thiểu cho công việc lắp đặt, dù rằng đó là ngày chủ nhật. Thủ kho xuất cho 100m dây điện để đấu nối điện cho việc thi công lắp đặt.Thực hiện ráp đặt hàng mẫu cho khách hàng với sự lúng túng vốn dĩ của những người chỉ toàn "phét lác". Phét lác, là vì mình cứ nghĩ việc nào cũng đơn giản như ăn kẹo. Vì đã có kinh nghiệm lắp ráp cho những bức tranh to gắp 4 lần bức này, nên mình coi nó nhỏ như con thỏ. Té ra, khi có thợ giỏi khác hẳn với 1 cậu thợ chỉ biết làm tranh chứ chưa hề có kinh nghiệm gì trong việc lắp đặt tranh. Bởi sau khi mua vật tư bổ sung về, thấy cái khung cậu ta ráp lại có hình bình hành. Thía là phải tháo ra hết. Toi mất hơn nửa buổi sáng. Phải nghĩ đến phương án khác vì phương án lắp đặt từ dưới đưa lên không khả thi. Theo góp ý của nhà chủ, bức tranh được lắp trực tiếp lên khung xương sau khi bắt chặt vào tường. Ok, hợp lý! Thay vì chỉ mất 1 ngày, cv lại kéo thêm ra 2 tiếng cho ngày hôm sau.
    Sướng nhất là thấy khách hàng trầm trồ thú vị.

    Xong việc, Phan Thiết trực chỉ để kịp sinh nhận bạn hiền vào chiều thứ hai, 8/10. Tuy rất nôn nả cho buổi gặp mặt bạn hiền, nhưng trên xe thì liên tục điện thoại điều động việc vận chuyển vật tư từ Bến Tre lên. Mồm mép ngoác hết cả ra, khi con trai bị đau bụng, không thể ra đón hàng. Và rồi cuối cùng đâu cũng vào đó, khi nắm thóp được cậu xe ôm. Tuy không như ý, nhưng chiều qua (thứ ba) tất cả đã xong xuôi.

    Vui nhất là được dự sinh nhật bạn hiền và được bạn đưa đi xem công trình lấn biển mà bạn giám sát thi công. Phục bạn sát đất! Phụ nữ Việt Nam quả thực có lắm người giỏi, trong đó có bạn hiền của tui.

    Sáng nay vừa mở mắt, chủ đầu tư Vũng tàu lại tiếp tục thúc tiến độ. Mình đã hứa rồi, nhưng họ vẫn lo. Không cái khó nào giống cái khó nào.
    Cố lên! Cố lên!

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

TÌNH HÌNH RẤT LÀ TÌNH HÌNH


Nhân ngày NGƯỜI GIÀ THẾ GIỚI   (01/10/2012), ta nói về ta.
    Sáng nay (01/10), tình hình rất là tình hình.
    Chả là xã xệ tranh thủ dzìa "Xì-goòn" thăm cháu nội, em dâu phải sang phụ cúng đình. Từ 6g sáng đã lục đục giắt chiếc xe đạp ra săm soi để đi đến điểm gia công hàng ở nhà cô cháu. Gần ba chục năm không rờ tới xe đạp, nên chưa đầy 4 ki số mà rụng cả giò, phì phò như trâu . Ấy mới thấy tác hại sức công phá của thời gian. "Mới gần" sáu chục mà gối bắt đầu rêm, tim thì mệt với chỉ vài ki số quèn đạp xe .
    Già rồi các cụ ạ! Thế mà đôi lúc vẫn tí ta tí tới trêu người này, chọc kẻ kia, thi thoảng lại hờn hờn dỗi dỗi mới kinh!
    Tuổi mình ngày xưa, không đeo kính thiên hạ bảo là lòa rồi đấy, bởi không kính thì có nhìn thấy gì đâu. Mắt mũi kèm nhèm đến nỗi không còn khả năng tự make up (thời buổi văn minh có khác, hehe!)...
    Quả là hết sức tình hình khi tự đi xe đạp gần 4ki số mà liên tưởng đến cả tỷ điều vì gối mỏi, tim run. Già rồi, lẩm cẩm lắm rồi, xin "bá cáo" cùng các cụ ạ .