Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012

VỀ NHỮNG NGƯỜI BẠN HỌC (01)


    DẤU LẶNG
     Tuy chỉ mới gặp nhau chưa đếm đủ 1 bàn tay, nhưng bà luôn thấy mình có lỗi với ông mỗi khi họ gặp nhau.  Ban đầu chỉ đơn giản, là để ông có người bầu bạn, sau 6 năm tự nhốt mình vì bị cuộc đời vùi dập.
     Họ đều nhiều tuổi và đã nghỉ hưu. Có 1 thời họ cùng học với nhau dưới 1 mái trường. Bà học sau ông 2 lớp, nhỏ hơn ông 2 tuổi, nhưng khi đã đến tuổi dậy thì, bà vẫn “không thèm” trở thành thiếu nữ, nên ông không biết bà là ai. Bà thì biết ông, bởi có 1 lần, sau buổi hội diễn văn nghệ toàn trường, bài hát “Việt Nam yêu ơi vươn mình lên” do ông thể hiện trở thành “hit” mà ai cũng nghêu ngao (trong đó có bà).
     40 năm sau, nhân cuộc họp trường, ông biết có sự hiện diện của bà trong đám “đàn em”. Hồn nhiên như thuở nào, bà cùng một số bạn kéo nhau đi Karaoke do ông mời và song ca với ông 1 số bài . Sau chầu Karaoke đó, ông gọi điện cho bà với  lời khẳng định “em thích anh!”. Cười giòn tan, bà nói: “ngày xưa em rất ngưỡng mộ anh từ bài hát của Việt Thái Bình. Và bây giờ cũng thế , em luôn quý trọng anh.”
     Sự trống trải sau 6 năm tự cầm tù mình, đã được khỏa lấp phần nào bởi giọng cười giòn tan và những câu chuyện, những người bạn của lớp ông, lớp bà,... Cũng chẳng ngại dấu cảm xúc của mình, một người trở lại với cuộc đời sau 6 năm thoát ly hẳn với xã hội, ông nói “thích” bà. Không muốn làm ông đau, bà luôn khẳng định: "em luôn quý trọng và ngưỡng mộ anh.". Nhưng ông mong muốn nơi bà điều gì đó xa hơn.
     Và bà quyết định sẽ không gặp ông nữa, bởi bà luôn quý trọng ông và không muốn sự quý trọng ấy thay đổi.

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

TÌNH TA

TÌNH TA
13:11 29 thg 3 2012Công khai46 Lượt xem 10






                           tình ta


ngày bé thơ, em thích bài ca “Hoa Biển”
với ca từ:
 “ trùng khơi nổi gió, lênh đênh trên sóng, thấy lung linh rừng hoa”
 và em cũng hay hát bài ca “Người yêu thủy thủ”
vì thích câu
“nhớ đại dương ngát xanh muôn trùng”


ngày xưa ấy,
dù chưa một lần đến biển,
nhưng với em
biển
bức tranh tuyệt mỹ
bao la

giờ đã hai thứ tóc
em vẫn thích
ngắm những chiếc thuyền chài
được biển đong đưa
hàng dừa lung linh dưới nắng
khoe dáng cùng biển xanh…

Vũng tàu hướng ra Biển Đông
ngút tầm mắt là chân trời
như tình em với anh…

Thứ Ba, 27 tháng 3, 2012

GIÁ TRỊ VÔ HÌNH CỦA CÂY DỪA VIỆT NAM


GIÁ TRỊ VÔ HÌNH CỦA CÂY DỪA VIỆT NAM
VÀ ĐỊNH HƯỚNG KHAI THÁC
Với diện tích gần 150 ngàn ha, dừa là loại cây công nghiệp lâu năm được trồng với diện tích lớn thứ tư trong cả nước, sau cao su, cà phê và điều. Cùng sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, giá trị của cây dừa ngày càng được nâng cao và công nghiệp chế biến dừa cũng đã trở thành ngành kinh tế đang được quan tâm phát triển, đặc biệt là ở Bến Tre.
Là loại cây truyền thống lâu đời phục vụ cho cuộc sống hằng ngày, cây dừa không được đầu tư trồng theo đồn điền, trang trại mà phần lớn được trồng quanh nhà, trong vườn nhà. Giống như tre, cây dừa có mặt hầu hết ở các vùng quê Việt Nam, trải dài từ Bắc chí Nam, từ duyên hải đến cao nguyên, nơi nào cũng có. Chỉ khác là nơi nhiều nơi ít do điều kiện thổ nhưỡng. Ngoài lợi ích kinh tế sau thu hoạch, cây dừa còn tiềm ẩn khối tài sản vô giá nhưng vô hình của nó.
Giá trị vô hình chính là giá trị không thể nhìn thấy cụ thể, nhưng nó được ẩn chứa tiềm tàng trong mỗi loại vật chất theo bề dày của thời gian.
Việt Nam có lịch sử hơn bốn ngàn năm giữ nước, dựng nước và mở mang bờ cõi, cùng bao thăng trầm biến đổi. Đã có một thời, cây dừa là biểu tượng tâm linh (linh vật) của thị tộc Chăm Dừa. Đến giữa thế kỷ thứ sáu, vào kỷ Tiền Lê, cây dừa chính thức có mặt ở Vạn Xuân, sau cuộc dẹp loạn quân Lâm Ấp (thuộc thị tộc dừa) dưới triều Lý Nam Đế. Bắt hơn năm ngàn tù binh Lâm Ấp đưa về Vạn Xuân, một phần được cho xây dựng thành Tô Lịch (tiền thân của thành Đại La), phần khác danh tướng Lý Mục Man đưa về quê hương mình tại làng Yên Sở, nay thuộc huyện Hoài Đức, Hà Nội, nổi tiếng với đặc sản bánh gai và những cái giếng Chăm không bao giờ cạn nước. Và hoàng thành Thăng Long có một cửa ô mở về phía Tây mang tên Nôm (tên có từ trước khi xây dựng hoàng thành Thăng Long) là Chợ Dừa. Địa danh ấy đến giờ vẫn tồn tại và đã được đưa vào bản đồ hành chính của thủ đô Hà Nội. Sau những cuộc dẹp loạn quân Chiêm Thành của các thời đại thì tù bình Chiêm Thành có mặt nhiều nơi ở các tỉnh phía Bắc, nên cây dừa cũng có mặt ở khắp nơi. Và nơi đâu trồng nhiều dừa thì nơi ấy bánh gai trở thành đặc sản. Chiếc bánh gai có nguồn gốc từ bánh ít lá gai của người Chăm dâng cúng trời đất, thần linh và dần hòa tan để Việt hóa thành những chiếc bánh tròn, gói lá vuông mà không còn mang hình chóp nữa.
Dừa là loại cây cho trái ăn được, cùng nhiều công dụng trong đời sống của người Việt Nam hàng ngàn năm nay, vì thế dừa mang trong mình một giá trị văn hóa lâu đời, từ ẩm thực, tâm linh, cho đến công cụ hàng ngày nên cũng đã hiện diện trong ngạn ngữ, thi, ca, nhạc, họa.
Không biết từ bao giờ thành ngữ “Lành làm gáo, vỡ làm muôi” đã được ông cha ta dạy con cháu hãy biết sống làm người và biết sống thực với giá trị của chính mình. Triết lý sống thì tương tự với câu “Gừng càng già càng cay” ông cha ta còn có câu “Dừa già, bà lim” xuất phát từ nghĩa đen của độ cứng cây dừa già sẽ cao hơn gấp nhiều lần gỗ lim, điều này hẳn cho đến giờ, trong chúng ta ít ai biết được giá trị này của dừa. Hoặc trong ẩm thực xưa, các cụ cũng có câu: “Đánh chết chẳng chừa, cùi dừa bánh đa”. Thực tế xuất phát câu tục ngữ này là khi ăn bánh đa thì nhất thiết phải có cùi dừa mới ngon, nếu không có dừa, bánh đa sẽ kém phần hấp dẫn. Ẩn trong đó, ông cha ta muốn nói lên sự gắn bó không thể tách rời những mối quan hệ cộng đồng trong cuộc sống hằng ngày và gái trai trong tình yêu đôi lứa. Trong ca dao có câu: “Công ai, công uổng công thừa/ Công ai gánh nước tưới dừa Tam Quan” để nói lên sự bạt ngàn của dừa Tam Quan ngày xưa. Tiếc rằng, ngày nay cây dừa Bình Định cũng đã mất dần vị thế do cơ chế thị trường.
Trong thi ca, bài thơ Dừa ơi của Lê Anh Xuân nối tiếng với trăn trở về kỷ niệm tuổi thơ với cây dừa
...“Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ
Dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ
Cứ mỗi chiều nghe dừa reo trước gió
Tôi hỏi nội tôi: dừa có tự bao giờ?”…
Còn Trần Đăng Khoa thì mô tả cây dừa với những ví von trong trẻo rất dễ thương
“ Cây dừa xanh toả nhiều tàu
Dang tay đón gió, gật đầu gọi trăng
Thân dừa bạc phếch tháng năm
Quả dừa - đàn lợn con nằm trên cao
Đêm hè hoa nở cùng sao
Tàu dừa - chiếc lược chải vào mây xanh.”…
Nguyễn văn Tý cũng đã có bài hát “Dáng đứng Bến Tre” nổi tiếng một thời khi lồng cây dừa vào chân dung yêu kiều của người phụ nữ: “ Ai đứng như bóng dừa, tóc dài bay trong gió…”.
Và cảnh hái dừa cũng đã hai lần được đưa vào giòng tranh dân gian Đông Hồ để mô tả cảnh sinh hoạt của cư dân Bắc bộ.
 

Dừa cũng đã được dùng làm nhạc cụ truyền thống của Việt Nam như: đàn gáo, đàn bầu với những âm thanh đặc trưng của tiếng vọng từ sự đanh chắc của gáo dừa.
Trong đời sống tâm linh có nhiều nơi dừa được dùng làm lễ vật dâng lên trời đất vào thời khắc giao thừa để tiễn đưa năm cũ và đón chào năm mới, thể hiện sự trong sạch tinh khiết. Và ngày nay, trái dừa không thể thiếu trong mâm ngũ quả ngày Tết của người Việt Nam với cầu mong sự vừa đủ. Và trong hầu hết những bánh trái được dâng lên ông bà tổ tiên vào các ngày giỗ chạp, cưới xin, hoặc tiến vua cũng đều có dừa như: bánh gai, bánh xu xê (có nơi gọi bánh phu thê), bánh cốm, xôi dừa,… và hết sức thú vị là ở Yên Sở còn có một món ăn truyền thống ấy là ruốc dừa, món này được làm như sau: dừa khô được cắt mỏng, rang khô và giã nhuyễn, giống như cơm dừa nạo xấy mà ngày nay các doanh nghiệp chế biến dừa ở Bến Tre đang xuất khẩu. Trong món ăn hằng ngày của cư dân xứ dừa cũng không thể không nhắc đến những món ăn truyền thống nổi tiếng như: Thịt kho dừa, tép rang dừa, chuối xào dừa, chè đậu nước dừa,…và đặc biệt nước màu dừa là 1 trong những phụ gia bất cứ người nội trợ nào cũng muốn được dùng để tăng thêm màu sắc và độ bóng cho các món kho của mình. Dừa còn là nguồn nhiên liệu và thực phẩm “vô giá” cho người dân nông thôn miền Bắc. Nhà ai có dăm ba cây dừa, thì coi như yên tâm về phần chất đốt và thức ăn hằng ngày. Vì thế tục ngữ có câu: “thiếu đất trồng dừa, thừa đất trồng cau”.
Đã từ xa xưa, dân ta cũng đã hiểu được những dược tính trong dừa: nước dừa thanh nhiệt giải độc cơ thể, giải cảm nắng khi vắt chút chanh và cho thêm ít muối, thay huyết thanh truyền vào máu và cũng là chất điện giải tốt nhất nhờ những khoáng chất từ thiên nhiên. Than gáo dừa có khả năng hút độc tố tốt nhất, nên đã được dùng làm thuốc trị nhiễm độc đường tiêu hóa và làm mặt nạ chống độc. Cơm dừa có khả năng nhuận trường, tấy giun sán. Dầu dừa, ngoài việc sử dụng cho chữa bệnh ngoài da, còn được dùng để tái tạo da trong quá trình trị bỏng,…
Bó đuốc lá dừa cũng chính là nét đẹp nhân văn trong văn hóa ứng xử của người dân xứ dừa thời khẩn hoang với nhau khi bước lỡ đường khuya.
Tục nhuộm răng đen của người Việt xưa cũng đã dùng than gáo dừa, cho đến các loại bánh dân gian truyền thống như bánh đa, bánh đúc, cũng đều có dừa.
Cổng chào ngày cưới, ngày hội cũng từ dừa, rồi chiếc gáo múc nước từ thuở xa xưa mà nhà nhà đều có, ấy chính từ sọ dừa, chiếc chổi quét bếp xơ dừa đến chiếc chổi chà như người phụ nữ Việt Nam lam lũ sớm hôm cũng từ cọng lá dừa …
Chiếc gáo dừa ngày xưa chỉ dùng để múc nước bởi sự bền chắc của nó, nay cũng đã trở thành nguồn nguyên liệu cho tranh, cho những sản phẩm thủ công mỹ nghệ có giá trị lên tới bạc tỷ, như chiếc tàu du lịch từ gáo dừa ở Phú Yên. Điều đó nói lên tâm huyết và sự sáng tạo của nghệ nhân Việt Nam.
Và hẳn trong chúng ta, ít tai nghĩ rằng cây dừa hóa giải được nộ cuồng của gió. Do cấu tạo của lá dừa ở dạng thùy lông chim, vì thế trước bão giông, dừa không hề gãy đổ. Và sau khi bão tố đi qua rừng dừa, gió sẽ ít hung hãn hơn. Dừa cho ta bóng mát cùng bao kỷ niệm tuổi thơ trong lời ru của mẹ trên chiếc võng xơ dừa, những trò cút bắt, bắn bi,… Và dây thừng dừa cũng là vật dụng không thể thiếu với những ngư dân giăng buồm ra khơi. Những thiếu phụ ngày xưa muốn có mái tóc dài đen mượt cũng cần đến dầu dừa, và sau khi từ giã cuộc đời, ngọn đèn dầu dừa chính là biểu tượng mong manh của đời người như là một triết lý sống. Dừa luôn bên ta như người mẹ hiền. dừa còn điểm tô cho quê hương nét đẹp của sự duyên dáng thướt tha,…Câu chuyện về dừa, nếu kế hết sẽ có biết bao điều trở thành huyền thoại. Đặc biệt hơn là sự góp sức của cây dừa trong 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ thật là to lớn.
Nhờ sự cần cù chịu khó và không ngừng sáng tạo, từ vùng đất hoang tàn sau chiến tranh do bom đạn và chất khai quang, người nông dân Bến Tre đã làm nên những điều kỳ diệu. Giờ đây, Bến Tre đứng đầu cả nước về sản lượng và ngành công nghiệp chế biến dừa với đa dạng sản phẩm. Bến Tre ngày nay xứng đáng được gọi là thủ phủ của cây dừa Việt Nam
Ngoài ra, Bến Tre còn có 18 làng nghề truyền thống, trong đó có 10 làng nghề chuyên sản xuất những sản phẩm từ dừa với đa dạng sản phẩm, từ bánh tráng, bánh phồng, kẹo dừa, thạch dừa, đến những mặt hàng thủ công mỹ nghệ với nhiều mẫu mã lạ mắt, sáng tạo.
Mỗi làng nghề đều có lịch sử và những tập quán riêng với những câu chuyện riêng của nó rất đa dạng, phong phú.
Bến Tre còn là quê hương Đồng Khởi với những câu chuyện chiến đấu liên quan tới dừa và những nhân chứng, nhân vật lịch sử vẫn còn khỏe mạnh.
Đây chính là những giá trị vô hình mà dừa đang có. Nó tiềm ẩn trong chuỗi giá trị của dừa cần được khai thác. Muốn khai thác được gía trị vô hình này, chúng ta phải làm gì?
Điều trước tiên ta phải hiểu rõ được giá trị này, biến giá trị ấy thành sản phẩm và đặt tên cho nó. Khi sản phẩm đã có tên, ta phải biến nó thành thương phẩm và xây dựng thương hiệu cho nó bằng chất lượng và tính đặc thù.
Với góc nhìn này về dừa, hẳn mỗi chúng ta sẽ yêu hơn cây dừa quê mình và muốn làm điều gì đó để giá trị vô hình này sẽ hữu hình bằng sản phẩm mang đậm nét văn hóa Việt Nam. Muốn làm được điều đó, chúng ta cần những người hết sức tâm huyết để định hình được nó bằng những câu chuyện thực tế diễn ra hằng ngày theo tập quán truyền thống của dân tộc. Hay nói cách khác là hệ thống lại tập quán của cư dân xứ dừa một cách khoa học cùng những giai thoại về dừa. Đây chính là sản phẩm văn hóa đặc trưng về dừa mà không một loại cây cho quả nào có được.
Từ nguồn “nguyên liệu” này, có thể tập hợp để in thành sách tư liệu phục vụ cho ngành Việt Nam học, văn hóa học, dân tộc học và cho cả những người muôn tìm hiểu về văn hóa Việt Nam.
Và điều thiết thực hơn, ấy chính là mở ra cho ngành công nghiệp không khói của Việt Nam thêm sản phẩm DU LỊCH DỪA với nội dung hấp dẫn và độc đáo bởi chiều sâu văn hóa và lịch sử của nó.
Đến với DU LỊCH DỪA, khách du lịch sẽ hiểu hơn về cây dừa Việt Nam, văn hóa Việt Nam, lịch sử Việt Nam (hiện còn rất nhiều nhân chứng sống), tính cách hào sảng của người Việt Nam cùng những món ăn dân dã truyền thống cũng như hiện đại và hết sức độc đáo từ dừa từ ngàn đời. Kết hợp cùng tham quan làng nghề dừa: làm bánh tráng, bánh phồng, kẹo dừa, thủ công mỹ nghệ,…và ở lại cùng cộng đồng để hiểu được tập quán sinh hoạt của cư dân địa phương. Điều này sẽ nâng cao được đời sống văn hóa của cư dân địa phương đồng thời du khách có được những trải nghiệm thực tế về cuộc sống nơi đồng quê thôn dã. Với những buổi chợ quê, những ngày giỗ chạp, cưới hỏi,…
Khai thác được giá trị vô hình của dừa để biến thành sản phẩm, chính là hình thức quảng bá cho cây dừa Việt Nam, văn hóa Việt Nam, lịch sử Việt Nam với bạn bè năm châu và hơn hết là để cho người Việt Nam hiểu được thêm một phần giá trị văn hóa dân tộc chưa được quan tâm nghiên cứu bảo tồn và phát triển. Và mọi người hiểu được thêm rằng, giá trị thực của một dân tộc chính là văn hóa.

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012

MÀU TÌNH YÊU

MÀU TÌNH YÊU

tình yêu có màu gì
trong đêm dài vô tn
con tim có hình gì
trong tn cùng ni đau?

xin hãy c trao nhau
bng tn cùng thương nh
đ nng mưa bão tr
Ta vn hoài bên nhau

Đọc bên nhà cụ Nô bàì màu tự do, bỗng nhớ bài "Màu tình yêu" của mình. Bèn chạy dzìa lục ra post lên (cái bài ni mần hồi nẵm, đã được post lên rồi, nhưng mới được gia cố thêm đoạn 2 sau khi xem xét lại vốn thơ ít ỏi của mình)

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

VỀ MỘT NGƯỜI BẠN

      Anh báo tin đã chính thức nương nhờ cửa Phật, để chuyên hành Phật sự.
      Tôi cười hỏi: anh đã xuống tóc chưa?
      Anh bảo có cách tu riêng của mình.
     Đây không phải là lần đầu tiên anh nói với tôi điều này, nhưng hôm nay giọng nói của anh mang âm hưởng khác. Và tôi tin đây là quyết định quan trọng của cuộc đời anh.
    Tôi được giới thiệu để làm việc với anh, vì anh là họa sỹ VN duy nhất chọn giòng tranh thiền cho sự nghiệp sáng tác của mình. Bởi tôi hết sức quan tâm tới thiền, và luôn hướng về nó để tâm hồn tĩnh lặng sau những biến cố cuộc đời. Và tôi nghĩ gáo dừa chính là chất liệu mang tính thiền, bởi sự mộc mạc và thô mộc của nó.
     Sau những lần tiếp xúc với anh, thì những quan điểm trong cuộc sống đã khiến tôi và anh không thể hợp tác được. Tuy nhiên giữa tôi và anh cũng có được sự đồng cảm nhất định. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng ngồi uống cà phê, chia sẻ cùng nhau những khó khăn trong công việc và hưu vượn về cuộc đời.

      Anh bức xúc khi nghe tôi kể về cuộc đời mình. Việc đi bộ đội từ năm 13 tuổi của tôi, với anh đó là một tôi ác. Tội ác của chiến tranh. Bởi trong lịch sử loài người, không ai chấp nhận nổi một sự thật mà những đứa trẻ 13, 14  bị đẩy ra khỏi gia đình để bước vào cuộc chiến. Dù có nói kiểu gì, anh cũng một mực trách ba tôi sao nỡ bứt tôi ra khỏi vòng tay yêu thương của mẹ. Hơn hết, tôi lại là con gái.

      Anh đã khóc khi đọc cho tôi nghe bài thơ anh viết cho mẹ tôi, sau khi nghe tôi kể cuộc đời và sự âm thầm chịu đựng khi lần lượt tiễn ba đứa con gái yêu của mình rời Saigon vào chốn đạn bom. Rồi những tháng năm bị tù đày tra tấn đến mù cả đôi mắt.

      Anh kể cho tôi nghe về bất hạnh của cuộc đời anh, về nguyên nhân cái chết của mẹ anh, do bị con chồng đầu độc. Anh kể về sự độc ác của những anh chị cùng cha khác mẹ với anh, chỉ vì muốn tranh dành tài sản, rồi đến sự khinh rẻ của bè bạn khi anh mới bước vào nghề,…

      Tôi quý trọng sự trong trẻo của tâm hồn anh, nhưng cũng lên án sự vô tình của anh trước trách nhiệm làm chồng, làm cha. Anh đã sống cho những đam mê của mình mà vô tình tạo nên sự thù hận trong lòng vợ anh. Người đàn bà cả cuộc đời chỉ biết tìm hạnh phúc nơi những đứa con của mình. Cũng chính vì điều này mà tôi và anh thường kết thúc buổi nói chuyện bằng một trận cãi vã.

      Mỗi người một cá tính, một đam mê, đến cuối cuộc đời thì anh chọn cửa Phật để nương thân. Âu cũng là số phận!

      Qua những câu chuyện của cuộc đời anh, tôi rút ra được những điều răn cho mình:

1. Đừng bao giờ cho rằng ta luôn biết phải làm gì;

2. Đừng bao giờ nghĩ những lời phê phán của bạn bè là sự ganh ghét đố kỵ, mà hãy biết trân trọng nó;

3. Đừng bao giờ nghĩ những lời khuyên của người khác là những lời dạy dỗ ta;

4. Hãy trân trọng và quý giá những gì mình đã có;
        
                                         
                               ________________________
Bài được viết từ 8/8/2011. Lưu lại và quên bẵng. Nay lục tìm tư liệu, tình cờ thấy nó. Dù bây giờ không còn phù hợp, bởi cuộc sống của anh dã thay đổi. Cứ post lên, có thể khi đọc được bài này từ những người bạn, anh sẽ vô cùng tức giận, bởi trong anh, tôi luôn là kẻ phá đám. Dù rằng đã có lúc anh bật khóc khi đọc cho tôi nghe những vần thơ anh viết về mẹ tôi. Tôi luôn trân trọng những gì tốt đẹp anh đã dành cho tôi, và trân trọng cả thái độ khiếm nhã của anh khi mọi người nhắc đến tôi, bởi anh không thể che dấu cảm xúc của mình. Mỗi người có một cá tính, một tư duy và lối hành xử riêng. Ai tinh tế thì sẽ có cuộc sống an lành, hạnh phúc. 
Cầu chúc anh may mắn.

Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012

MÊNH MÔNG ĐỜI

MÊNH MÔNG ĐỜI
Nắng mưa hương vị của trời
Mênh mông theo gió mây trôi
Mênh mông sóng biếc
Mênh mông tình người
Mênh mông cửa biển lòng tôi
Mênh mông ngụp lặn
Bụi trần thế gian
Mênh mông mộng tưởng bình an
Mênh mông mải miết
Bến bờ mênh mông…

Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

NHỮNG ĐIỀU RẤT THẬT TỪ THẾ GIỚI ẢO


Rất tình cờ, tôi được quen biết với nhóm bạn Nha Trang. Rất trân trọng sự sâu sắc và tư duy của họ. Mỗi người một vẻ, họ kết lại thành một nhóm, như những đóa hoa khoe sắc và tỏa hương từ cách nghĩ, cách nhìn nhận cuộc đời.
Dù chỉ là những bài viết, nhưng cũng thể hiện được tính cách của mỗi người. Những bài viết ấy không phải để mua vui cho ai, không để được nổi tiếng mà là những điều rất thật tự đáy lòng họ muốn sẻ chia.
Người tôi quý nhất là “nó”, bởi cá tính và cách nhìn cuộc đời (hơn nữa, nó lại là phụ nữ). Tôi nể phục “nó” ở sự nhạy cảm và óc khôi hài. Nếu không có được óc khôi hài đó, "nó" sẽ vô cùng bất hạnh.
Những bài thơ đọng lại trong tôi nhiều nhất nói lên sự “bất lực” của một ông anh trước cuộc đời, do bị nhốt trong chiếc lồng của quá khứ. Nhiều khi tôi nghĩ, giá mà anh không tự nhốt mình trong chiếc lồng ấy, với tri thức và tài năng của mình, anh đã tỏa sáng.
Những bài viết sinh động và luôn có những câu rất đắt của một người tự nhận mình là cậu bé hậu đậu cũng làm cho tôi rất thú vị. Anh cho tôi thấy được sự thông minh, sắc xảo và hết sức hóm hỉnh trong tư duy.
Lời “còm” gây sốc của một ông anh khác cũng rất thú vị, bởi anh đã mở ra thêm một góc nhìn khác cho người viết. Anh thường mang đến cho mọi người những góc nhìn mới và đặc biệt bằng sự ví von hài hước nhưng rất sâu sắc.
Mới đây tôi lại được quen với một “o ” (nhân vật ấn tượng nhất trong chuỗi bài của cô ). Qua cách của “o” thì tôi thấy “o” rất tình cảm và hồn nhiên. Cái sự hồn nhiên này, không phải ai cũng có. Đó là ưu điểm và cũng là nhược điểm của “o”. Hãy cứ hồn nhiên em nhé (nhưng cũng phải biết tiết chế),đó là nét rất đáng yêu nơi em.
Ngoài nhóm bạn này ra, tôi còn chơi với một cô bạn ở KTV. Cô cũng rất cá tính. Thơ của cô là những bài thơ đầy ắp đam mê.
Đây là những người bạn từ thế giới ảo, nhưng rất thật, bởi họ không cần phải che dấu bản thân mình. Họ rất đáng yêu.

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

DỪA TRONG TÔI

DỪA TRONG TÔI

phuthuygaodua | 04 February, 2010 10:30
                  

                                 
          DỪA TRONG TÔI

đứng trên cầu Rạch Miễu
dưới ráng chiều
tôi nghe trong xào xạc
vọng xa

dừa kể tôi nghe về đất
ấp ủ rễ dừa
như người mẹ
dành tất cả ngọt bùi
mong con lớn khôn

dừa nói với tôi về nắng, về mưa
nắng cho dừa biếc xanh sóng lá
để dừa đậm ngọt tình quê
mưa cho dừa mùa sau trĩu quả
tắm mát dừa xanh
tưới đất đỡ khô cằn

dừa đưa tôi về miền ký ức
của một thời chiến tranh
bom đạn
đi - ô - xin
máu và nước mắt
quyện vào dừa
đớn đau

dừa khoe tôi những viên kẹo ngọt
chiếc bánh phồng
chiếc chổi góc sân
dừa khoe tôi bóng mát
trước sân nhà trẻ nhỏ đùa vui
dừa cho tôi nghe lời ru
ầu ơ,... có cây cầu dừa
và rằng
chiếc gáo dừa
đã là dấu ấn thời gian

chiếc cầu như đong đưa
dừa oằn mình hứng chịu
giông gió ập về
mưa rơi...

dừa đưa tôi về thực tại
với cái nghèo
của người trồng dừa
đầu trần chân đất
để lòng trăn trở
khôn nguôi...

                                        Saigon 10:30. 04.02.2010

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

NGƯỜI ĐÀN ÔNG BẤT HẠNH


NGƯỜI ĐÀN ÔNG BẤT HẠNH
Ông kể rất nhiều về cuộc đời mình. Nỗi bất hạnh cùng những mối tình đã biến gia đình ông trở thành địa ngục. Ông kể về lòng tốt của mình với bạn, với mọi người. Ông kể về sự thăng hoa trong sự nghiệp của ông cùng sự ứng xử tinh tế trong những tình huống nhạy cảm.
Bà nghe qua, kính nể và thương cảm. Cả đêm thao thức và nguyện chia sẻ cùng ông nỗi bất hạnh của cuộc đời bằng tình bạn chân thành.
Ông có thể ngày này sang ngày khác nói về triết lý nhà Phật, về đạo pháp. Ông có thể dẫn chứng bất kỳ câu nói nào của các triết gia, trong từng tác phẩm và cũng đã giúp cho nhiều người thoát khỏi bế tắc của sự hiềm khích sân si (theo lời ông nói). Cũng có những lúc tâm hồn ông thật trong trẻo và đầy ắp những ý tưởng đẹp giúp cho cộng đồng. Ông tin vào những lời hứa cho tương lai sự nghiệp của ông và không ít lần mất mát. Ông không dám nghĩ đến sự dối trá của cuộc đời, bởi ông không có khả năng đối kháng với nó,vì thế có nhiều người tin ông, thực lòng muốn giúp ông phát triển sự nghiệp. Cái sự nghiệp mà mệnh trời mang đến cho ông.
Và rồi bà dần nhận ra trong ông đầy ắp hỉ nộ ái ố. Những điều làm cho những người thân yêu đau khổ, ông luôn gói chặt và nhét nó vào góc tối của tâm hồn. Ông sẵn sàng nổi khùng và vứt bỏ bạn mình trơ trọi trên con đường xa lạ, vắng vẻ chỉ vì bất đồng 1 quan điểm nào đó. Ông chưa bao giờ ngọt ngào với những người thân yêu của mình, nhưng lại luôn dịu dàng với những người mới quen. Ông thích được ngợi khen tán tụng và rất sợ những lời góp ý cho những tật xấu bản thân mình. Ông dấu sự nhu nhược trong tấm áo của lòng vị tha.
Và điều đáng sợ nhất trong ông là sự tráo trở. Chính vì điều đó mà ông bất hạnh.

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2012

NGƯỜI ĐÀN ÔNG BIẾN MẤT
15:04 8 thg 3 2012Công khai40 Lượt xem 6

     Sau khi đóng hộp thư, trên trang tin tức của Yahoo, tôi đọc một bài viết về thân phận phụ nữ miền Tây. Rồi lan man qua tới bài viết của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư (Tư): Tôi thích phụ nữ coi như đàn ông biến mất. (http://vn.nang.yahoo.com/nguy%E1%BB%85n-ng%E1%BB%8Dc-t%C6%B0--t%C3%B4i-th%C3%ADch-ph%E1%BB%A5-n%E1%BB%AF-coi-nh%C6%B0-%C4%91%C3%A0n-%C3%B4ng-bi%E1%BA%BFn-m%E1%BA%A5t.html) , trong đó có đoạn “Tôi thích những người phụ nữ tự tại và tự trọng đến mức coi như đàn ông biến mất rồi. Họ làm đẹp vì chính họ chứ không vì ánh nhìn của đàn ông, để quyến rũ đàn ông; họ làm việc vì họ muốn chớ không phải chứng tỏ mình cũng mạnh mẽ”.

     Qua bài viết, thì nhà Tư có hai người đàn bà tuyệt vời, ấy là mẹ và chị của Tư. Nhưng theo tôi là còn thiếu, nếu không cộng thêm Tư.
     Vâng, Tư có lý của nàng. Cái lý ấy được rất nhiều người tán dương.

     Và tôi cũng muốn chia sẻ cùng Tư và các bạn về cái sự không thể “coi như đàn ông biến mất”.


    Phụ nữ làm đẹp, khi ra đường, có ai đó ngắm nhìn và ngưỡng mộ, ta thấy vui và hạnh phúc, vì ít ra mình cũng thấy được sự tồn tại của bản thân. Và theo bản năng, ta cũng muốn mình đẹp hơn để thu hút ánh nhìn của người khác, dù rằng ta chẳng có ý muốn quyến rũ ai. Nếu như có 1 người đàn ông lịch lãm đến bên ta để làm quen. Chắc chắn ta sẽ rất vui, mặc dù có thể ta sẽ ra vẻ không cần họ. Nhưng nếu thế thì ta thật khiếm nhã, và sẽ tệ hơn, nếu không có lời cám ơn và nhỏen với họ 1 nụ cười.


    Là phụ nữ, nhưng tôi là người kiếm sống chính trong gia đình. Người đàn ông của tôi không phải bất tài, nhưng anh hết sức mẫu mực trong công việc, nên cuộc sống gia đình sẽ hết sức khó khăn, nếu chỉ dựa vào đồng lương công chức. Và chúng tôi cùng thống nhất: “anh lo phần hồn, em lo phần xác”, khi anh chuyển hẳn công tác về Vũng Tàu.


      Bươn trải với cơm gáo gạo tiền, tôi luôn tự hào rằng mình mạnh mẽ, vén khéo. Do tính chất công việc, không chỉ 1 lần tôi thèm được mình là đàn ông. Nhiều lần, hơn 9 giờ đêm tôi mới rời khỏi xưởng, một mình trên đường quốc lộ hơn 40 cây số để về nhà. Không lo sợ cho bản thân mình, nhưng tôi xót xa khi chốc chốc con lại gọi điện: mẹ về tới đâu rồi mẹ? Sự quan tâm của con trẻ khiến lòng tôi chùng xuống và mắt nhòe đi…


    Tôi có 1 trái tim đủ khỏe để vững nhịp trên đường mưu sinh, nhưng nó cũng đã mềm đi trong cô độc và sự lo lắng của các con. Là người, tôi có nhu cầu được yêu thương, được chia sẻ và người chia sẻ trọn vẹn nhất không ai khác, ấy chính là người đàn ông và gia đình yêu quý của tôi.


    Vì thế, tôi không dại để coi như đàn ông của tôi biến mất.

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

NGÀY ĐẦU TIÊN...ÔN TẬP


Chiều qua đang họp thì nhận được tin nhắn: lịch ôn tập cho môn Triết vào các ngày 3,5,7.
Thưa ba, khi ba mẹ còn sinh thời, con chẳng được ở gần để chăm sóc. Vì thế, con đã luôn cố làm những việc để ba mẹ luôn tự hào khi nghĩ đến con. Tuy nhiên, những việc làm ấy, đôi khi cũng là nỗi lo của mẹ cha trước sự thành công, thất bại của một đời người. Và ba mẹ luôn là người động viên và theo sát từng bước đi của con bằng sự hỏi han chia sẻ.
Sáng nay con trở lại giảng đường để chuẩn bị cho chương trình sau đại học. Con đường mà con sẽ tiếp tục cho cuộc đời mình. Ngành con sẽ thi vào ấy là Việt Nam học. Và con luận văn của con sẽ là DỪA. Một đề tài còn bỏ ngỏ, chưa ai nghiên cứu.
Cháu Đoan Trang (con chị Phú con) đã là đứa đầu tiên trong nhà thực hiện điều ba mong muốn. Cháu đã là thạc sỹ quản trị kinh doanh tại Mỹ và sẽ tiếp tục lấy bằng tiến sỹ sau 3 năm làm việc ở bên đó.
Và hôm nay là ngày bắt đầu ôn thi của con.
Con tin rằng với sự quyết tâm, con sẽ làm được điều ba mong muốn: nhà ta sẽ có 1 đứa con tiến sỹ.

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2012

YÊU ĐỂ CHẾT

YÊU ĐỂ CHẾT
Bạn bè tôn anh
"Hoàng đế của Tình yêu"
Và họ nói:
"Anh yêu là để chết!"
Em thầm hỏi
yêu chi để chết?
Và nghĩ rằng
ấy chuyện
bạn bè vui

Em đã thấy
Tình yêu cuồng dại
Anh đã yêu
Quên cả  chính mình
Anh đã yêu
Hơn cả thế gian yêu
Tim ứa máu
Ái oan tình tuyệt vọng

Khi anh yêu
Đêm thường hóa trắng
Bởi nhớ thương
Đau đớn
Ghen hờn

Khi anh yêu
Chiều luôn tím xẫm
Gió nộ cuồng
Xao xác bóng chim côi

Anh đã yêu
Bằng con tim bổi hổi
Như chưa một lần yêu
Yêu để chết
Vì yêu