Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011

A...iii cháu nội đây!

A…iiii, cháu nội nào!
Xin thông báo với toàn thể anh chị em, PTGD đã có cháu nội “chai”.
Tên tục là Cà rốt, tên cúng cơm Mẫn Tuệ. Do cô Quý Khoa, bệnh viện Từ Dũ mổ lấy ra vào lúc 9g sáng, cân nặng: 2,8kg.
Bữa nay được 4 ngày, nhưng bệnh viện tính tiền 5 ngày
. Coi như lì xì cho bệnh viện 1 ngày
Niềm vui quá “bự” đến không thể nói lên lời. PT chỉ biết khoe “hàng” và tự sướng!
Mong "Pà kon niệm tình" tha thứ!
1 copy.JPG
Đám cưới
1. Đo điện tim cho Cà Rốt tước khi sanh.JPG
Đo điện tim cho Cà Rốt trước khi lên phòng sanh
2. Chuẩn bị lên phòng sanh.JPG
Chuẩn bị lên phòng sanh
3. 1g tuổi.JPG
Cà rốt 1 giờ tuổi
6.4.JPG
4. 6g tuổi.JPG
Cà rốt 6 giờ tuổi
5. 8g tuổi bắt đầu bú mẹ.JPG
Cà rốt 8 giờ tuổi bắt đầu bú mẹ
6. 12g tuổi.JPG
Cà rốt 12 giờ tuổi
DSC03905.JPG
Cà rốt 38 giờ tuổi

Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011

CON THÈM BÊN MẸ!

CON THÈM BÊN MẸ!


Hôm nay là ngày của Mẹ.
 Dù đã ra viện, nhưng miệng con vẫn còn đắng ngắt sau hơn 1 tuần bị ốm.
Con chợt nhớ. Hồi đó là năm con học lớp tư (lớp 2 bây giờ), không biết bao nhiêu ngày nữa, con đã sốt mê man không dứt, lúc tỉnh, lúc mê, lúc sảng với những ác mộng và ảo giác khiến con thường thất thanh la hét. Và tối hôm đó, bỗng nhiên bên tai con văng vẳng tiếng tụng kinh cùng ảo giác đang bị ai đó trút đầu xuống đất. Lại hét lên thất thanh trong sợ hãi. Cô người làm vội vã gọi mẹ. Mẹ đã xuống lấy khăn ướt đắp lên trán và lau khắp người con. Trong tiếng kinh, con hạ sốt, tỉnh dần và chợt hiểu ba mẹ đã mời sư về tụng kinh cầu an mong con lành bệnh. Dù là thầy thuốc giỏi trong vùng, nhưng lúc tuyệt vọng nhất, ba mẹ vẫn tin rằng có một thế giới tâm linh có thể cứu được con.
Ngày còn bé, chúng con được sống trong thế giới tâm linh với những ngày rằm, mùng một đi lễ chùa cùng ba mẹ, những ngày đầu năm thấy ba đội sớ cầu an cho gia đình, dòng họ. Ngày ấy, đất nước ta chiến tranh chưa khốc liệt, chúng con còn quá nhỏ cùng những bài học về non nước Việt Nam giàu đẹp, yên bình. Con yêu quê hương từ những bài tập đọc với những đồng lúa vàng, những điệu hò câu lý, con thèm được cầm chiếc gáo dừa để múc nước uống như những người bạn chân đất dưới quê. Con thèm những ngày hè như chúng bạn được ra bến xe Lục tỉnh, được qua bắc Mỹ Thuận như trong sách giáo khoa,… Con thèm tất cả, bởi gia đình mình phải di cư vào Nam để tránh bị đấu tố vì 3 đời làm quan.
Mồm vẫn đắng ngắt. Con nhớ mẹ và thèm được ăn bát cháo ngày xưa mẹ nấu. Thật bất ngờ, rồi hờn dỗi khi nhìn bát cháo trắng nghi ngút khói, mẹ vừa đặt xuống chiếc ghế cạnh giường. Chậm rãi mẹ đảo lên, bát cháo chợt đổi màu bởi nước tiết từ thịt bò tươi lan ra và thơm phức mùi hành, ngò, tiêu và nước mắm.  Và con đã háo hức chờ từng muổng cháo mẹ đút… Cảm giác đó bây giờ vẫn hiện hữu trong con, khiến con phải buộc miệng gọi, Mẹ ơi!
Cảm giác thèm mẹ đang trỗi dậy trong con…