Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

CUỘC ĐỜI THẬT ĐẸP


CUỘC ĐỜI THẬT ĐẸP
  
      

          Có những thứ không nên chung thủy với nó. Vậy mà mình lại cứ mãi thủy chung. Ấy là nằm viện. Mỗi năm ít nhất cũng phải 1 lần vào để chen chúc 2 bà già chung nhau 1 gường cho "ấm cúng". Hưu trí thế cũng đã tốt lắm rồi, bởi chỉ đóng 10% gọi là đồng chi trả.
         Bệnh viện nào cũng quá tải, nhưng cũng có suất cho "dân tộc ít người" với thênh thang máy lạnh phòng đôi. Tất nhiên ta không thuộc dạng ni (dù rằng cũng đã cố chen chân. Hic hic!) .
          3 ngày nằm viện để "dưỡng sức" sau những ngày mệt mỏi. Không dám cho các anh chị biết, vì sợ bị "ăn" mắng. Lại càng không dám báo tin cho "xã xệ", sợ chàng phân tâm khi đang thay người giúp việc (đang nằm viện) chăm sóc cha mẹ già dưới quê. Nhắn tin cho 1 người bạn, thế là gần 12g đêm, các bạn cũng đến đón và đèo nhau vào bệnh viện xem mình thế nào. Thật cảm động biết bao!
          Những người bạn của mình thật tuyệt vời. Vậy mà mình thì chẳng ra trò trống gì. Càng nghĩ, càng thấy
mình nợ cuộc đời nhiều quá. Các bạn chính là cuộc đời mình đang sống, các bạn đã làm cho cuộc đời này đẹp hơn bởi hai chữ nghĩa nhân. Bằng  tấm chân tình, các bạn đã làm mờ nhạt tất cả những ái ố hỉ nộ của cuộc đời .
          Ly ạ, chị em mình mới biết và quen nhau trong những ngày ôn thi thôi, mà sao hơn cả ruột thịt. Em đã vỗ về an ủi chị những lúc đắng lòng. Khi chị ốm đau, em chẳng ngại đường khuya,... Cử chỉ ân cần của em đã khắc sâu trong chị. Cảm ơn em rất nhiều Ly ơi...!

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

MẸ ƠI!


MẸ ƠI!
      Trước giỗ 2 hôm, cả nhà vào chùa làm lễ cầu siêu cho mẹ. Đã 1 năm rồi, mẹ xa các con. Từ trường, con vội chạy về thắp nén hương trên bàn thờ ba mẹ, không cả ăn cơm con lại chạy ngay lên trường để ôn thi. Mấy hôm rồi, vừa bận cho việc thi cử, lại vừa nhiều chuyện không vui, nên lòng con luôn nặng trĩu.
      Hôm giỗ chính của mẹ, con cháu về đông đủ. Có em Mạnh, con dì Hai Chồn cũng về thắp hương cho mẹ. Con gặp lại Mạnh thật tình cờ, do người bạn giới thiệu. Qua vài ba câu hỏi thăm, 2 chị em nhận ra nhau sau 37 năm.
      37 năm, hơn nửa đời người. Mạnh kể rằng trước giải phóng Mạnh cùng mẹ là dì Hai Chồn thường xuyên ghé nhà mình để lấy tin (Dì Hai Chồn là liên lạc của đơn vị với gia đình mình ở Saigon. Họ là những chiến sỹ thầm lặng đứng đằng sau Nguyễn Xuân Ẩn, Tư Chu, Tư Tăng,… nhưng không bao giờ được nhắc đến. Họ là những chiến sỹ vô danh không được lịch sử b
iết đến và luôn chịu nhiều thiệt thòi.) Còn nhớ, sau giải phóng, con và dì Hai Chồn, dì Năm Anh cùng ở 1 phòng trong Bộ Tổng tham mưu. Mạnh vẫn thường chạy qua thăm mẹ. Lúc ấy em 16 tuổi, tuy đã 5 tuổi quân, nhưng vẫn còn là cậu bé, nay tóc đã bạc màu. Dì Hai Chồn cũng đã mất rồi mẹ ạ. Trước khi gặp lại Mạnh, bạn con có kể về em. Rằng nay đã ngoài 50 nhưng em vẫn chưa 1 lần gặp và cũng không biết cha mình là ai...
      Chiến tranh là thế đó. Bao mất mát, thương đau. Gia đình ta cũng một thời gian dài ly tán. Chúng con không được sống trong vòng tay nâng niu của mẹ. 13 tuổi con đã xa nhà tham gia kháng chiến, các chị con thì lớn hơn con 1 chút, cũng rời xa Saigon đô hội để vào chốn đạn bom. Điều gì thôi thúc ba con như vậy? Vì lòng yêu nước, vì sợ cảnh xáo thịt nồi da, khi những đứa con gái xinh xắn của ba không thể không lấy chồng sỹ quan cộng hòa, khi các anh con đang ở ngoài miền Bắc? Ngày ấy, ba nào hiểu được mẹ Cả và các anh chị con vất vả khổ sở và uất hận thế nào khi cánh cửa tương lai bị khóa chặt.
      Năm 1971, con được đưa ra miền Bắc học. Về quê, thăm họ hàng, ra chính quyền xã trình diện, nhưng họ cố tình không tin mà còn cho rằng anh con lừa dối, mượn người về đóng giả em gái từ trong miền Nam ra, cùng bao lời đồn đãi khác…

      Mẹ ơi, chiến tranh đã đi qua, nhưng đất nước mình vẫn còn loạn lạc. Dân tộc ta đang đối mặt với kẻ thù vô cùng nguy hiểm, ấy là nạn tham nhũng. Cuộc chiến này biết đến bao giờ mới xong? Con chỉ biết làm tốt công việc của mình và hi vọng bằng nhiệt huyết sẽ làm được điều gì đó cho cộng đồng dừa ở nước ta.
      Hãy tin con mẹ nhé!

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

QUÁ KHÌN!


     QUÁ KHÌN!!!

    Buổi sáng. Tỉnh táo, nhưng môn Triết Mark- Lenin không ngon lành.

    Buổi chiều. Môn Cơ sở văn hóa Việt Nam. Hăm hở viết về thực trạng lễ hội dân gian Việt Nam, khoảng 5 phút, thì cơn buồn ngủ ập về. Cứ thế, không cưỡng lại được, định gục xuống để ngủ, nhưng không hiểu sao không thể gục được. Thế là trong trạng thái mơ hồ vừa ngủ vừa làm bài. Còn khoảng hơn tiếng, thấy không ổn, bèn giơ tay xin ra ngoài. Giám thị từ chối.
    Khoảng 15ph sau, giám thị  “buồn vệ sinh”, thế là gọi mình cùng đi. Giải quyết “mâu thuẫn nội bộ” xong, làm một việc lớn hơn, ấy là rửa mặt cho tỉnh táo. Vậy mà khi trở vào phòng thi lại tiếp tục buồn ngủ. Đành chịu vậy. Lại vừa ngủ vừa làm bài. Còn khoảng 15 trong 180ph thì cạn ý. Vẫn chưa tỉnh ngủ. Đọc lại trong cảm giác lơ mơ và nộp bài để ra rửa mặt.

    Tất nhiên câu cú và chữ viết không ra gì, nhưng ý tứ thì ok.
    Ngày xưa, đã rất nhiều lần kiểm tra 1 tiết, thi học kỳ, rồi khi thi tốt nghiệp cấp ba, và hôm qua là thi đầu vào sau đại học, không ngờ điệp khúc ngủ gục lại trở về. Thật điên khùng!

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

YAHOO QUÁ KHÌN!!!


khìn, khìn,  khìn…
bữa ni ta mới thấy Yahoo nuốt bài.
dán vào
hăm hở sửa
post lên
thấy đó
rồi biến mất

hổng vết tích
chẳng hơi hám
để lần theo...

kệ!
nuốt đi
dấu đi
rồi phải trả
cuộc đời này
đâu chỉ thế mất vui...

cuối cùng
lại tìm thấy
nó nằm trong nháp
lại sửa
lại post
và đã được
KHÔNG TÍNH CỦA DỪA

khà khà khà
nhớ nhé
Yahoo
chớ
khìn khìn!!!

KHÔNG TÍNH CỦA DỪA???


KHÔNG TÍNH CỦA DỪA???

          Khi nói đến dừa, chúng ta nghĩ ngay đến vị ngọt thanh mát của nước dừa, vị béo thơm của cùi dừa, chiếc gáo múc nước đẹp bền theo năm tháng, những căn nhà lợp lá dừa và những chòm dừa, những rặng dừa xanh quê hương...
          Tùy theo từng hoàn cảnh, ngữ cảnh mà dừa hiện diện trong ta với những hình ảnh khác nhau. Song bất kỳ hoàn cảnh, ngữ cảnh nào, dừa cũng luôn mang đến cho ta những ấn tượng tốt đẹp.

          Dừa thật đặc biệt vì đã hàm chứa nhiều ý nghĩa trong đời sống chúng ta qua sự cống hiến của nó, qua tính phồn thực của nó và cũng qua tính không của nó.
          Với vị ngọt lành, giàu chất khoáng, dừa làm cho ta sảng khoái nhẹ nhàng hơn sau khi giải khát, trong ly chè Nam bộ, nếu không có vị béo thơm của nước cốt dừa , ta sẽ thấy thiếu vắng và vô vị biết bao. Với dáng hình tròn trịa của dừa, hẳn trong chúng ta ai cũng hiểu sự ví von rất cụ thể về một bộ phận hết sức gợi cảm của người phụ nữ. Tính phồn thực của dừa là đấy. Vậy không tính của dừa là thế nào?
        
          KHÔNG TÍNH là gì?
          Nói một cách nôm na: Không tính là tính không, không là gì cả, nhưng lại là tất cả.
           Tại sao không là gì cả mà lại là tất cả?
          Trịnh Công Sơn đã làm nhạc, ca từ và âm điệu của ông thật dung dị, không mỹ từ, không cao đạo, nhưng hàm chứa nhiều triết lý sâu xa: "em hồn nhiên, rồi e sẽ bình minh"/  "đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."... Giai điệu, ca từ của Trịnh trầm tĩnh, tự tại như hơi thở của mỗi chúng ta, nhưng đó lại là âm nhạc. Ta hát bài hát của ông như chính mình nói với mình, với đời. Có phải đó là tính không trong nhạc Trịnh?
          Còn dừa thì sao? Ở những vùng quê có dừa, dừa chín rụng xuống, tự nẩy mầm, tự phát triển và tự hiến dâng cho đời mà không cần ai biết đến sự tồn tại của mình. Dừa cống hiến cho đời từ chiếc lá, sợi xơ cho đến vị ngọt lành thơm béo. Gáo dừa sau khi đốt còn lại chút than cũng là vị thuốc chữa bệnh cho người.
          Từng phút từng giờ, dừa miệt mài hút nước trong không khí, trong đất để tạo quả theo chù kỳ mỗi tháng 1 lần. Nước dừa đủ khoáng như 1 loại huyết thanh có thể truyền vào máu cho người. Vị béo của nước cốt dừa làm cho món ăn thêm phần hấp dẫn. Dừa tạo nên bóng dáng quê hương và gần gũi như mẹ hiền “Dừa ru tôi giấc ngủ trẻ thơ” (thơ của Lê Anh Xuân). Dừa cho ta chiếc gáo để múc nước mãi không hỏng hư. Dừa cặm cụi chịu khó chịu thương trong vai trò chiếc chổi chà quét sân đầy sỏi đá. Lá dừa giảm bớt nộ cuồng của gió để ngăn chặn bão giông…
          Dừa đã cống hiến mà như không hề cống hiến, bởi sự cống hiến đó quá đời thường đến nỗi trong ta dường như ít ai nhận thấy. Dừa không đòi hỏi chi cho mình, không cần bón chăm săn sóc, không héo úa khi nắng hạn, không ngập úng khi mưa sa không gãy nhánh lìa cành trong mưa giông bão giật. Để đến khi không còn dừa nữa, những người dân xứ dừa mới chợt nhận ra rằng họ cần nó biết bao...

           Dừa là thế đó. Không tính của dừa chính là tất cả những lợi ích mà dừa đem lại cho cuộc đời mà như không, mà như mình không hề tồn tại.

(Thưa các anh chị, các bạn và các em, đây là bài viết cũ của KT. Có phải vì quá yêu dừa nên KT đã dám mạo muội đem 1 triết lý sâu xa của đạo học Phương Đông ấy là KHÔNG TÍNH để tôn vinh dừa một cách thái quá không? Có phải KT quá chủ quan không? Mong đón nhận những suy nghĩ và nhận xét chân tình từ các anh chị và các bạn để PT trở về thực tại. Phiêu diêu kiểu này hoài chắc có ngày sẽ “lộn cổ xuống ao”?!)

Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2012

THỔN THỨC (tt)


Tiếp xúc với ông, nàng dần nhận ra được nhiều điều nơi con người đầy cá tính nhưng rất mong manh này, đó là sự khúc chiết trong cách dùng ngôn từ, đó là cách áp chế đối phương, đó là cái tôi rất to trong ông. Từ đó nàng cũng nhận ra rằng hầu như những người bạn đầy cá tính của nàng, ai cũng rất mong manh. Họ cố che đậy cái mong manh đó bằng sự ngang tàng bất chấp, bằng giọng điệu anh chị, bằng cả lạnh lùng..., nhưng khi đến với nàng, họ đều bộc bạch rất nhiều về cuộc đời mình.
Tiếp xúc với ông, nàng thấy mình thật ngây ngô. Ông mở ra cho nàng góc nhìn mới, về góc khuất, về sự chiếu xạ của cuộc đời từ sự từng trải, sự trăn trở và nỗi đau rất đời của ông qua câu nói:
"Đôi khi người ta chỉ nhận ra nét đẹp của mình từ ánh nhìn của người khác!".
Và ông chính là một trong những góc khuất và sự chiếu xạ ấy…

                                               HẾT

Hì hì, lần đầu tiên viết truyện hơi nhiều chữ. Lúc tưởng tượng, khi chắp ghép, lúc bí rị...Và rồi cũng kết được . Mừng húm ! "Túm lợi", để viết được một câu chuyện cho ra hồn, khác xa với việc "phọt cóc". Chả thế mà truyện luôn dễ "tiêu hóa" hơn thơ.
Kiểu ni, có khi mình sẽ làm một đợt kiểm kê, lôi hết bạn bè, giòng họ ra để "râu ông nọ, cặm cằm bà kia" quá... . Mong sao mọi người chỉ thấy có gì quen quen, để mình khỏi bị ăn đạn...

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012

THỔN THỨC (tt)


Ngày giỗ lần thứ 28 của mẹ, ông quyết định “hồi sinh”, sau hơn nửa thập niên tự giam mình trong im lặng. Ba ông mừng rỡ, các em ông mừng rỡ, các con ông mừng rỡ, vợ ông vẫn mãi xa. Cô đã kết hôn và đang nuôi mộng xuất ngoại.
Bạn bè nghe tin ông “hồi sinh” đến thăm và gợi ý ông về sự nghiệp. Ông từ chối tất cả. Cả ngày quanh quẩn với những gốc cây và những trò lắp ghép để tiêu sầu.
Những tưởng như thế mà ông bình an(?!) Ông đang cố gắng để quên đi những ám ảnh đời thường trước trách nhiệm cơm áo gạo tiền khi nguồn thu nhập chỉ giới hạn từ tiền cho thuê tầng trệt căn nhà hơn 20m2. Các con ông được mẹ nó cho về thăm ông và yêu cầu ông chu cấp tiền ăn học. Nhận lấy trách nhiệm ấy, ông sung sướng vì mình được gặp con mỗi ngày với nhiệm vụ đưa đón và bữa ăn trưa. Còn thằng lớn thì mỗi khi ghé đến cha mình là chỉ vì nhu cầu nào đó của bản thân. Yêu con mụ mị, ông chấp nhận tất cả. Ông nhịn ăn sáng để có thể mua cho con chai nước ngọt, hoặc cho nó vài ngàn lẻ quà vặt. Ông chỉ ăn những gì còn sót lại sau khi cha và con ông đã no bụng. Khi chỉ là gắp rau luộc, khi vài mẩu thịt cá vụn, chút lắng của canh, đôi khi chỉ còn chút nước mắm cặn,… Ông không có bữa ăn nào chính thức. Một kg đậu nành được ông rang giòn thay thế cho những bữa ăn và cứ như thế, ông đã sống.
Bù vào sự nhẫn nhịn yêu chiều các con, với mọi người, ông luôn tỏ ra ngang tàng bất chấp. Tuy ra chiều kẻ cả, nhưng ông dễ dàng vỡ tan khi gặp lại bạn bè với những ký ức ngày xưa. Ông vẫn thường khóc một mình khi xem TV, không bi lụy, mà là thương cho cuộc đời, thương những người cùng khổ mà ông đã từng biết đến và đôi khi thương cho cả bản thân mình.
Ông đang xếp đặt một sự bứt phá cho cuộc đời mình cùng nàng…
                                                                                                                                                                                      (chưa cạn)   

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

THỔN THỨC (tt)


         Họ gặp nhau thật tình cờ, nghe nhau hát và rung động bởi giọng hát của nhau. Ông kể về biến cố của cuộc đời mình. Nàng lắng nghe, im lặng. Sự lắng nghe trong im lặng đã làm ông xúc động, bởi ông chỉ cần có thế. Nắm bàn tay ông bóp nhẹ, nàng đã làm mắt ông nhòe đi trong thổn thức.
         Nàng cũng đã từng đau đớn, nỗi đau của sự mất mát niềm tin, nỗi đau từ sự nhỏ nhen tỵ hiềm và hơn hết là nỗi đau của sự phản bội.
         Ông đã từng một thời oanh liệt bởi trí tuệ, tài năng và sự ngang tàng bất chấp. Giờ đây trong giới chuyên môn, nhắc đến tên ông, đàn em đều nể phục. Ông đã để lại nhiều dấu ấn hết sức nhân văn về cuộc đời. Ông đã để lại tình người ở những nơi ông đã đi qua, bởi ông biết đau nỗi đau của sự nghèo khó, bởi ông biết đau nỗi đau của sự bị lãng quên và chính vì thế mà ông bị đào thải. Người ta sợ sự đồng cảm của ông trước nỗi đau đồng loại và sợ sự quyết liệt, sợ tiếng nói của ông làm lung lay vị trí của họ. Họ đã từng muốn ông điên loạn, họ đã từng muốn ông biến khỏi cuộc đời. Và ông hiểu được điều đó…
        Trở về trong trống rỗng của niềm tin và… bỗng dưng tổ ấm của mình biến mất. Ông trơ trọi trong cùng cực của đớn đau. Muốn gào thét, muốn đập phá tất cả, nhưng không làm được điều đó, bởi ông đã kiệt sức.
         Trong một ngày, ông bỗng mất tất cả…
                                                                                                                                                                                                                             (chưa hết)

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

MẬT



cuối ngày
hoa
nồng nàn
mật sánh
chú ong ruồi
tìm nếm
vị ngọt thơm